Bớt hưởng thụ
Theo kinh nghiệm giác ngộ của Đức Phật, muốn mời lên chất phi thường trong mỗi người thì phải tập buông bỏ bớt sự hưởng thụ, cơ bản là phải " tam thường bất túc" - ăn, mặc, ngủ không cho đầy đủ, mỗi thứ phải thiếu một chút.
Hưởng thụ là tìm tới sự thỏa mãn, dung dưỡng cho bản năng, tô đậm thêm chất " bình thường" đến " tầm thường" của con người.
Hưởng thụ là trao quyền thống trị cho cảm xúc, chấp nhận để tâm trí mê mờ mà không nhìn thấy đúng sai, thật giả, điều nên làm và không nên làm.
Hưởng thụ làm cho tâm tham đắm phình to và nhạy cảm, khiến ta luôn bận rộn tìm kiếm thêm cảm giác dễ chịu để lấp đầy những khoảng trống. Giống như càng ăn thì càng thèm ăn, càng lao vào tình dục thì càng khao khát tình dục.
Hưởng thụ làm bào mòn năng lượng, sức khỏe và trí tuệ của tuổi trẻ, làm tê liệt khả năng phấn đấu vươn tới những giá trị lớn, con đường lớn.
Hưởng thụ làm lớn dậy thói quen tìm kiếm những cảm giác dễ chịu, tránh né cảm giác khó chịu, sức chịu đựng và bản lĩnh sẽ ngày một yếu dần.
Càng hưởng thụ là càng tin tưởng hạnh phúc đến từ sự thuận lợi hay hấp dẫn bên ngoài, đồng nghĩa với suy yếu niềm tin và giá trị hạnh phúc bên trong.
Xưa nay các bậc thánh, bậc thiên tài hay người tài ba để đạt được thành tựu vĩ đại họ đều phải biết " nhịn", không hưởng những thứ đáng được hưởng, từ tiện nghi vật chất đến tiện nghi tinh thần ( danh dự và tình cảm). Ngoài những mặt trái của sự hưởng thụ đã nêu trên, có lẽ các bậc hiền tài trong thiên hạ đều ý thức được rằng mọi thứ trong trời đất này đều là của trời đất, nếu hưởng nhiều thì sẽ nợ nhiều, như vậy còn " phước đức" đâu nữa mà làm chuyện lớn. Nói cách khác, bớt hưởng thụ là ta đang tích tụ năng lượng để gầy dựng sự nghiệp lớn mà không phải trả giá đắt.
Để buông bớt sự hưởng thụ, ngoài dùng việc ý chí để nhắc nhở, ta phải cần tới sự giúp đỡ của ý thức - khả năng nhận diện và quan sát thường trực những gì đang diễn ra trong dòng cảm giác. Chỉ dưới ánh sáng " spotlight" ( đèn pha chiếu vào nhân vật chính trên sân khấu) của tỉnh thức, mọi đối tượng mới lộ rõ bản chất giả tạm của nó, và sẽ không còn cơ sở để nó giãn nở hay nắm thế chủ động.
Tất nhiên, khi nào không vượt qua nổi bản năng thì cứ hưởng thụ theo tiếng nói thầm thì thân thuộc bên trong: " sống thì phải hưởng thụ". Còn khi nào tỉnh, ổn, thì hãy mạnh dạn bứt phá ra khỏi " tập khí" phàm phu ấy để khơi dậy chất thánh bên trong. Đây là sự chọn lựa của mỗi người chứ không có đúng hay sai.
Trích từ sách Làm Như Chơi -Minh Niệm