Ta có sức mạnh Không?

             " Rủ nhau đi cấy đi cày

           Bây giờ khó nhọc có ngày phong lưu"

                          ( Ca dao Việt Nam)

  Người nông dân thường cho rằng để có được những ngày tháng sống phong lưu hạnh phúc thì bây giờ phải gắng chịu khó nhọc. Tức là cực trước sướng sau. Họ quên mất " Trên đồng cạn dưới đồng sâu/ Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa" đã là cơ hội để hạnh phúc rồi. Ngày mai có thể có kho lúc vàng, nhưng chưa chắc có được những buổi sum vầy và hòa hợp như vậy. Nhiều khi có của ăn của để thì người ta lại hay hướng ra ngoài, phát sinh những đòi hỏi dư thừa, không trân quý những gì mình đang có. Dồn hết cho tương lai thì quả là quá mạo hiểm.

 Còn ta, có tìm thấy hạnh phúc ngay nơi công việc mình đang làm không, hay là vẫn phải đợi đến khi làm xong việc, hoàn tất dự án, thì mới có thể thở phào nhẹ nhõm, mới có thể sống được? Bao nhiêu khôn ngoan, tài năng, cả sự văn minh, trải nghiệm,... rốt cuộc có giúp ta sống hạnh phúc hơn không?

 Lớn thuyền thì lớn sóng, muốn gặt hái thành quả lớn thì phải chấp nhận đương đầu với nhiều khó khăn. Và, điều không thể phủ nhận đó là tham vọng càng lớn thì phiền não cũng càng nhiều. Khó ai làm dự án lớn mà thoát khỏi xiềng xích của lo lắng, sợ hãi, nghi ngờ, ganh ghét, dối trá, tức giận, độc tài, tham lam,... Đó là chưa kể làm tới đâu là bị cuốn tới đó, cuốn tới nỗi tối tăm mày mặt nên không còn biết những gì đang diễn ra xung quanh, không còn biết mình đang ăn cái gì hay đang nói với ai, không còn cảm nhận được những giá trị hạnh phúc mình đang có. Phờ phạc, ngơ ngác đến ngớ ngẩn, điên rồi... là cái giá phải trả cho cuộc chiến không cân sức giữa ham muốn quá mức và khả năng có hạn.

 Đúng là ta không như ta tưởng. Giờ phải làm sao đây? Làm hay không làm?

 

Trích từ sách Làm Như Chơi - Minh Niệm.