" Một hôm ngữa bỗng thấy thanh bình

        Thảm cỏ tình yêu dưới chân mình."

                                                  ( Phạm Duy)

  Trải qua nhiều ngày phi nước đại hướng tới ngọn đồi xanh lơ tận cuối chân trời, chú ngữa hoang đã thấm mệt. Chú đành phải dừng lại, ăn cỏ và uống nước trên thảo nguyên quên thuộc. Nhưng hôm nay cũng đồng cỏ này, cũng dòng nước này, sao thấy thơm ngon quá, sao thấy thanh bình quá. Hạnh phúc là đây sao?

  Có những " cái muốn" mang lại thêm giá trị hạnh phúc, nhưng cũng có những " cái muốn" kéo ta ra khỏi hạnh phúc mà ta không hề hay biết. Bởi cái muốn đó lớn quá, mạnh quá, còn sức ta thì yếu quá. Để rồi ta không còn cảm nhận những gì mình đang có là điều kiện hạnh phúc nữa, đến nỗi ta thấy những thứ ấy chỉ mang lại sự chướng ngại, phiền toái. Phải ra đi, phải dẫm nát hạnh phúc trong hiện tại để có được " đồng cỏ xanh hơn" như trong mơ thì ta mới yên lòng.

  Rõ ràng, ta không có hạnh phúc không phải vì ta không có gì để hạnh phúc, mà chỉ vì ta không thể cảm nhận cái gì là hạnh phúc. Tâm ta có quá nhiều vọng động, quá nhiều mong muốn và đòi hỏi, nên sự nhàm chán phải xảy ra thôi. 

  Chẳng lẽ, phải để đói thật lâu thì ăn mới cảm thấy ngon, phải trải qua mùa đông lạnh thấu xương thì mới yêu quý ngày nắng ấm, phải xa cách với thời gian đủ lâu thì mới ý thức nuôi dưỡng và bảo vệ giây phút bên nhau,..?

  Có cách nào khác không? Có cách nào không phải chịu khổ đau rồi mới có được hạnh phúc không? Có cách nào để ta luôn hài lòng với những gì mình đang có mà không để cho những ham muốn hay sự nhàm chán lấn át không?

  Có! Sống trong tỉnh thức! Luôn biết rõ ta đang làm gì và những gì ta làm sẽ mang lại kết quả như thế nào. Sống trong tỉnh thức còn cho ta sức mạnh để dám làm " những gì nên làm", và dứt khoát không làm những gì " không nên làm"

 

Trích từ sách Làm Như Chơi - Minh Niệm