Ta đang làm gì đây? 

Khi xắt cà rốt mà biết mình đang xắt cà rốt, khi chùi nồi mà biết mình đang chùi nồi, khi gọi điện thoại mà biết mình đang gọi điện thoại, khi lái xe mà biết mình đang lái xe,.. chứ không nghĩ ngợi chuyện gì khác, tức là ta đang hành động trong tỉnh thức. Khác với thói quen vô thức đang hình thành trong ta: làm mà không biết mình đang làm cái gì, làm cái này mà nghĩ đến cái khác, trong khi làm luôn bị vọng tưởng kéo đi, nhiều khi xảy ra sự cố thì mới giật mình bừng tỉnh.

  " Ta đang làm gì đây?", hay " Ta đang tiếp xúc với đối tượng nào đây?" là câu " thần chú" mà ta nên nằm lòng để luôn tự nhắc nhở mình, đưa mình vào thực tại. Hỏi mà không cần câu trả lời. Nhưng nếu không lôi kéo nổi tâm mình trở về thì cứ đọc thầm câu trả lời một cách rành mạch và duy trì sự nhận biết càng lâu càng tốt. Duy trì bằng cách chú ý thật lâu vào đối tượng trong khả năng hết mức có thể.

  Để cho sự nhận biết rõ ràng và sâu sắc hơn, từ trạng thái chú ý ta chuyển qua trạng thái quan sát. " Đối tượng ấy, công việc ấy đang diễn ra như thế nào?", câu hỏi này sẽ giúp ta nhìn kỹ, nhìn sâu, nhìn từng đường nét chi tiết về đối tượng. Thí dụ: đóa hoa đang héo rũ, thức ăn chưa chín tới, cái nồi còn chút dơ, giọng nói người ấy hơi run, nồi khoai đang bốc hơi, trăng đã lên tới đầu núi,...

  Nhận biết rõ về tình trạng của đối tượng không chỉ giúp ta thấy rõ giá trị của đối tượng để hết lòng nâng niu, mà còn giúp ta nâng cao ý thức trách nhiệm để kịp thời giúp đỡ đối tượng. Điều quan trọng hơn nữa, là ta bắt đầu hình thành thói quen " hay biết" để đẩy lùi thói quen " không thấy" " không biết", " không để ý", " không quan tâm"... đang là chứng bệnh nan y của thời đại.

 

Trích từ sách Làm Như Chơi - Minh Niệm.