Tâm bình cảnh cũng bình

  Một trong những điều cần giữ nhất nơi trái tim mình đó là sự bình yên.

  Khi bình yên ta thấy thời gian như chậm lại, đủ để ta cảm nhận hết sự mầu nhiệm của thế giới quanh mình. Ta chỉ muốn được an trú, ở yên trong giây phút này và ở đây, mà không cần phải thêm bất cứ điều gì nữa mới an lòng.

  Nâng chén trà trên tay, ta biết đây là tặng phẩm của đất trời, và trách nhiệm của người đón nhận chỉ đơn giản là thưởng thức nó, không để cho ý niệm lộn xộn nào chen vào phá hỏng cơ duyên đặc biệt này. Tách trà làm bằng gì cũng được, kiểu nào cũng được, miễn là đựng được trà và giữ nguyên vị trà để thưởng thức, phải không? Tiếc cho ta bấy lâu nay cứ mải lo sắm sửa đủ kiểu tách trà với hy vọng sẽ làm cho trà ngon hơn, trong khi khả năng thưởng thức trà thì đã đông cạn, xói mòn. Tách trà chất đống để làm gì mà không uống nổi một tách chứ?

  Khi bình yên, ta thấy không gian như lớn rộng ra đủ để ta có thể đi tới bất cứ nơi nào ta muốn mà không bị chướng ngại. không có đối thủ để phải lẩn tránh, không có kẻ đáng phải trừng phạt hay loại trừ, ai cũng đáng thương và cần được thương yêu, ai cũng là nạn nhân của xã hội quay cuồng và sự mê muội trong chính họ, ai cũng cần được khai sáng và có một con đường đẹp để bước đi.

Trải nghiệm từng bước chân chậm rãi trên đường yên ả, ta thấy lòng mình vui lạ. Có gì đó ấm áp và an toàn như được về nhà. Không cần phải đối phó hay trình diễn nữa, không phải lo lắng chuyện gì sắp xảy ra nữa. Cứ có mặt ở đây, đôi chân tỉnh thức này sẽ đưa ta ra khỏi không gian nhỏ hẹp của những đòi hỏi, muộn phiền. Cứ đi, đi để mà đi chứ không cần tới. Chỉ cần được đi, được buông xuống, được nhẹ nhõm cõi lòng. Chỉ cần thế thôi mà ta đã lận đận máy chục năm trời tìm kiếm. Hãy bước đi, vì ngày mai biết có còn giở chân lên được nữa không. Đừng để mấy năm còn lại chỉ là khoảng thời gian u ám của ăn năn.

  Khi bình yên, ta thấy cái tôi như bé lại đủ để ta đối mặt và thừa nhận những yếu kém và tổn thất bên trong, đủ để ta thứ tha cho những lỡ lầm vụng dại của chính mình, đủ để ta nhận ra mình không thể sống khi sớm mai thức giấc không còn ai thân quen trên cuộc đời này, đủ để ta kịp tạ ơn những người đã đi qua cuộc đời mình và cho mình biết bao điều khôn lớn, dẫu có khi là ngọt bùi có khi là đắng cay.

  Khi thở vào thở ra trong ý thức, ta biết đây không phải là hơi thở của ta, chỉ là không khí, chỉ là sự vay mượn. Đất trời lúc nào cũng tử tế, đón nhận ta, nuôi dưỡng ta, còn ta thì chưa làm gì ra hồn ra vía để đền đáp lại. Thôi thì hãy cứ thở, hãy cứ sống sâu sắc và trọn vẹn trong giây phút này trước đi đã, tự tạo bình yên được rồi thì không còn lo sợ lạc mất những ý nguyện thơm tho giữa dòng đời.

 

Trích từ sách Làm Như Chơi - Minh Niệm

# Làm như chơi, # Minh Niệm, # Thầy Minh Niệm, # MinhNiem.