Vừa làm vừa sống
Nếu cho rằng làm để sống chứ không phải sống để làm, thì có nghĩa là ' làm' chỉ là phương tiện và ' sống' mới là mục đích, và như vậy ta cần phải làm ít lại hay làm nhanh nhanh lên để có thời gian để sống. Tức là ta chấp nhận không sống được trong khoảng thời gian ta đang làm. Ta phải tách ' làm' ra khỏi ' sống.
Cách này không ổn! Bởi vì không phải lúc nào ta cũng có thể làm nhanh và bớt việc lại được ( vì nó có dính tới nhiều người hay nhiều dự án đang thực hiện với nguồn đầu tư lớn); ngoài ra có những việc phải mất nhiều năm tháng mới hoàn tất nên không thể coi đó là phần phụ, là phương tiện tạm bợ của đời sống.
Chỉ còn cách là vừa làm vừa sống, tức là xem phương tiện cũng chính là mục đích sống. Ta không có ý tôn lên việc ' làm' để lấn át đi những sinh hoạt khác trong đời sống, mà ta chỉ muốn đem sự sống vào trong việc làm. Sống không thể không làm, và không thể làm mà không sống.
Nhưng vừa làm vừa sống là như thế nào?
Sống là phải có cảm nhận. Ăn mà cảm nhận được thức ăn, hay đi mà cảm nhận được bước chân là ta đang sống trong giây phút đó. Làm việc mà có sự cảm nhận tức là ta biết mình đang làm gì và thưởng thức được công việc ấy. Nhưng cái khó của công việc là nó có thành bại, được mất, hơn thua,... nên không dễ gì làm chủ được công việc, đứng lên trên công việc, hay ít nhất là không để nó ảnh hưởng đến cơ hội thưởng thức sự sống trong những sinh hoạt khác.
Muốn làm chủ cái gì, hay ít nhất là không bị lệ thuộc vào nó, thì ta phải có sức mạnh.
Trích từ sách Làm như chơi - Minh Niệm